HÀNH TRÌNH MỚI

Bắt đầu bài viết này tôi có hơi lo sợ một chút, tôi không biết mình lo sợ điều gì nhưng tôi vốn dĩ như vậy, khi bắt đầu một thứ gì đó mới, hơi khác với điều hay làm, tôi không khỏi nghĩ những điều vẩn vơ và tiêu cực. Nhưng một người đã nói với tôi, 90% những điều mình lo sợ sẽ không xảy ra. Vậy nên tôi cứ thế sẽ chia sẻ cho các bạn một câu chuyện nhỏ về sự thay đổi của một con người trong một khoảng thời gian hơn 2 năm gắn bó với một trung tâm Anh ngữ.

Tôi bắt đầu với Action English (AE) bằng một cái duyên rất tình cờ và cũng rất ngộ nghĩnh, nghĩ lại tôi cũng không hiểu tại sao ngày xưa tôi lại “bị dụ” đến học tại môi trường này. Nói rằng “bị dụ” thì hơi quá nhưng tôi nghĩ có lẽ cũng đúng thật. Và cũng nhờ 2 chữ “bị dụ” đó đã thay đổi cuộc đời nhỏ bé của tôi rất nhiều, có thể nói đó là bước ngoặc cực kì quan trọng trong hơn 18 năm cuộc đời mình.

Bạn biết không, tôi của ngày xưa là một con bé cực kì nhút nhát, chỉ biết thu mình sống an toàn trong cái vỏ bọc của mình, rất sợ tiếp xúc với những điều mới lạ. Trước đây thời còn học cấp 3, khi phải đứng trước lớp miêu tả về một món đồ bằng tiếng Anh, tôi gần như không làm được, miệng chỉ ú ớ một vài tiếng đến khi một bạn trong lớp hiểu được tôi đang miêu tả cái gì và đoán trúng thì tôi về chỗ. Bạn nghĩ tôi đã làm gì? Tôi bị vỡ òa và nước mắt ê chề như mưa cuối mùa, cứ tuôn hoài mà chẳng dứt. Chẳng ai làm gì tôi cả, tôi chỉ là “sợ” đến mức phát khóc. Nhưng bạn biết không? Đó chẳng phải những người bạn trong lớp kia, họ chẳng lạ lẫm gì, đó là những con người đã gắn bó với tôi gần 1 năm học, vậy mà tôi vẫn không thể thuyết trình trước họ, những người bạn thân quen, bằng tiếng Anh được? Tiếng Anh của không ở mức tệ, nhưng có điều giao tiếp hay thuyết trình trước mặt người khác là một trở ngại với tôi cho dù là dùng tiếng mẹ đẻ chứ đừng nói đến tiếng Anh hay một ngôn ngữ khác.

Lại nói đến những ngày đầu bước vào AE bản thân tôi đã bị choáng ngợp bởi môi trường ở đây. Sự thân thiện, sự nhiệt tình và năng lượng của từng cá nhân ở AE đã hoàn toàn áp đảo tôi. Không hiểu sao tại thời điểm đó, tôi đã có một cảm giác rằng đây sẽ là nơi phù hợp cho sự phát triển của mình.
Tôi vẫn còn nhớ bài tập đầu tiên ở lớp AE, nó khá là kì quái. Tôi phải xin chữ kí của 50 người bằng cách đọc phát âm cho họ nghe và dùng gesture để thể hiện. Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là mình không thể làm được. Thử nghĩ xem một con bé ngay cả miêu tả một món đồ trước những người bạn thân thuộc của mình còn bật khóc thì có thể chạy khắp trung tâm tập phát âm tiếng Anh và xin chữ kí của 50 người hoàn toàn xa lạ với mình được hay không? Và cái gì cũng đâu lại vào đấy, ngay ở chữ kí thứ 2 tôi lại bật khóc. Coaching của tôi bảo rằng trong lịch sử chị ấy coach cho bao người, tôi là trường hợp đầu tiên của chị. Chị đã ở bên cạnh và động viên tôi rất nhiều vào thời điểm đó. Sau cuộc nói chuyện ngắn với chị, tôi tiếp tục bước tiếp. Tuy nhiên, bài tập đó tôi vẫn không thể hoàn thành đủ số chữ kí kịp deadline được. Có điều, những người được tôi xin chữ kí đều nhận xét tôi là người có phát âm rất tốt và điều đó khiến tôi thật sự cảm kích vô cùng. Sau đó, tôi bắt đầu có chút tự tin hơn ở bản thân mình, tôi đã phải mở con người của mình ra để có thể bước tiếp.

Kết thúc khoảng thời gian 2 tháng đầu tiên ở Action English và gắn bó với lớp AE, tôi nhận ra ở bản thân mình có những điều thay đổi rất khác so với con người của 2 tháng trước đó. Tôi bắt đầu liều mình tham gia những hoạt động bên ngoài, sống hướng ra xã hội nhiều hơn nữa. Và bạn biết gì không? Tôi nhận ra ở bên trong mình có một con người nữa, một con người khao khát được “sống”, một con người khao khát được giúp đỡ, được làm những điều có ích cho cộng đồng, được gặp gỡ nhiều người, được có cho mình những mối quan hệ khác nhau; một con người khác xưa nay vẫn cô độc, âm thầm tồn tại trong cái vỏ bọc dày dặn của cái nhút nhát. Có lẽ tôi biết con người đó ở trong tôi chứ, tôi nhận ra được chứ, nhưng chỉ là tôi chưa một lần cho con người đó được bước ra ngoài. Và có lẽ sau một biến cố vào cuối năm cấp 3, tôi đã khép chặt mình hơn và càng thiếu đi sự tin tưởng vào những mối quan hệ, và tất nhiên, con người đó lại càng không thể có cơ hội để tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Tôi bắt đầu tham gia một chương trình sự kiện, theo đó bước tiếp vào các hoạt động đoàn thể. Năm 2 của đời sinh viên có lẽ sẽ là khoảng thời gian ấn tượng nhất trong chuỗi tháng ngày đại học. Tôi đã sống theo đúng kiểu mà một người anh từng phỏng vấn tôi trong lần tuyển CTV Đoàn trường, “bung lụa”. Phải, có lẽ từ “bung lụa” mới có thể diễn tả được tôi của khoảng thời gian đó. Chỉ sau khoảng thời gian 2 tháng đã cho tôi một năm đầy những trải nghiệm, đầy những cảm xúc, đầy những mối quan hệ mới, những ước mơ và những mục tiêu. Không chỉ vậy, có những thói quen bắt đầu hình thành từ đó, dậy sớm hơn một chút, được sách nhiều hơn một chút, tích cực hơn một chút,… Từng cái một chút cũng đủ để tạo nên một thay đổi lớn. Và đến khoảng năm ngoái khi tôi theo học khóa FG, tôi đã có thuyết trình tốt hơn cũng như tranh luận bằng tiếng Anh.

Tưởng chừng mọi thứ sẽ diễn ra tốt đẹp như vậy, nhưng gần khoảng 1 năm trở lại đây, nhịp sống của tôi bắt đầu trùng xuống. Một vài nguyên nhân từ những biến cố của gia đình và một phần từ chính bản thân tôi mà tôi đã không thể giữ vững sự kiên trì của thời gian trước; tinh thần, sức khỏe gần như khiến tôi tụt dốc rất nhanh. Đặc biệt là tinh thần của tôi luôn ở trong trạng thái mệt mỏi và không thể làm được điều gì ra hồn, hoặc sẽ bỏ cuộc giữa chừng. Tôi bắt đầu khép con người của mình lại, bắt đầu hình thành một cái rào ngăn cách con người bên trong với thế giới bên ngoài. Có lẽ có một chút mặc cảm, có lẽ có một chút phiền muộn, một chút lo sợ, một chút suy tư nghĩ ngợi, một chút hoảng loạn, một chút sự cứng đầu và một chút gì đó nữa mà tôi không tài nào giải thích được. Tôi có lẽ đang trên đường đi ngược thành con người trước kia nhưng không phải quay lại cái đích ban đầu mà lại rẽ sang một hướng khác, một hướng tiêu cực hơn và đáng trách hơn cả con người của ngày xửa ngày xưa trước đây.

Sắp đến là hành trình 3 tháng cuối của tôi và AE. Đây có lẽ cũng là cơ hội cuối cùng tại môi trường này để tôi chấn chỉnh bản thân mình, phát triển tư duy bản thân cũng như làm khơi dậy một con người khác trong tôi, một con người tích cực hơn, mãnh liệt hơn và có mục tiêu, ước mơ lớn hơn để bước tiếp chặng đường của cuộc đời mình. Tôi có một môi trường tốt, có những người bạn đang đồng hành cùng tôi, chúng tôi cùng nhau cố gắng. Bạn có tin rằng tôi sẽ làm được chứ? Hay tôi nên hỏi bản thân mình với một thái độ cứng rắn và nghiêm nghị rằng: TÔI CÓ LÀM ĐƯỢC KHÔNG?
#ActionEnglish
#ActionEnglishNoel2018

#2thingsaday #day3
#1stthing #throughback

Facebook Comments