Phần lớn chúng ta thường sợ người khác chỉ trích về bản thân nên luôn muốn sống trong vùng an toàn. Ngại thể hiện bản thân vì sợ một ý kiến nhận xét từ đối phương dành cho mình. Vì thế ta luôn chọn sống trong vùng an toàn của bản thân.

Ngày hôm ấy, tôi cùng thằng bạn cùng thôn hẹn gặp nhau ở quán ven sông sài gòn để làm vài chai bia. Tôi và nó vào Sài Gòn được 4 năm. Nó học kinh tế còn tôi cơ khí. Hôm ấy, cảm xúc của nó có phần lạ lẫm, có chuyện muốn nói nhưng miệng lẩm bẩm không thành câu được.

– Tôi bảo: Mày có chuyện gì nói đi? Sao nay nhìn lạ vậy. Nó bảo đang buồn vì sắp ra trường, cảm thấy áp lực đè nặng trên đôi vai. Mới ngày nào còn bắt xe đò đi từ quê vào sài gòn học mà giờ đây sắp ra trường đi làm. Một bức tranh về tương lai cứ xuất hiện liên tục trong đầu nó: kiếm tiền ăn, bạn gái, gởi về cho cha mẹ, mua nhà…..đủ thứ mọi chuyện trên đời thay phiên chiếu trong suy nghĩ nó không có hồi kết.

Nó cảm thấy lo lắng lắm, sắp 2 tháng nữa là tốt nghiệp mà lòng thì nôn nao khó tả. Nó nói thêm, tao dự định đi học tiếng anh đó mày. Giờ mà không có tiếng anh thì lấy gì xin việc làm đây.

Tôi cũng thấy lạ. Ngày trước nhiều lần kêu nó đi học tiếng anh chung mà nó sợ học xong không nói được thì sao. Sợ đủ kiểu từ sợ người khác cười, học không hiệu quả, sợ bị lừa….bla bla. Nói chung là nó sợ đủ kiểu, suy nghĩ nó vẻ vời rất nhiều thứ mà chả hiểu nổi.

Con người ta có tâm lý nhìn ra nỗi sợ nhiều hơn là cơ hội. Vì thế, tôi cũng ít đề cập đến chuyện học. 2 thằng trò chuyện phiếm của xã hội là chủ yếu.

Chắc nó cũng đấu tranh dữ dội khi đưa ra quyết định đó. Chưa biết có học hay không nhưng đã thấy tiếc nuối về khoảng thời gian đầu những năm đại học rồi ấy.

Giờ đây, nỗi sợ thất nghiệp nó còn lớn hơn cả nỗi sợ của sự chai mặt. Ngày trước, đi làm à còn xa xôi lắm em ơi. Lo học đi, tiếng anh có gì đâu. Vì lúc đó nó chưa cảm nhận được nỗi đau của sự mất mát, nỗi đau của những hi họng mà gia đình đã dành cho nó khi gần ra trường. Những đồng tiền bố mẹ 1 nắng 2 sương dành dụm đầu tư cho con để giờ đây đổi lấy 2 chữ thất nghiệp thì hỏi thử thằng con nào đủ can đảm chịu được điều đó.

Mọi người thấy đấy, bạn tôi năm tư cuối cùng đã chịu làm một việc gì đó mới mẻ. Tại sao bạn còn trẻ mà lại sợ điều tiếng, sợ sai lầm rồi cứ thế bỏ qua những gì mình muốn làm? Ngày hôm qua sẽ không bao giờ trở lại, không bắt tay vào làm ngay ngày hôm nay thì ngày mai rồi cũng sẽ trở thành một ngày hôm qua đáng tiếc mà thôi.

Mỗi người trung bình chỉ sống 80 năm. 20 năm đầu đời chúng ta sống theo sự hướng dẫn và chỉ bảo của bố mẹ. 60 năm sau, nếu chúng ta không sống theo ý bản thân thì cả đời chỉ có một chữ “tiếc” mà thôi. Phần lớn con người chỉ thích sống trong vùng an toàn cả đời mà quên mất rằng mỗi độ tuổi của cuộc đời có những vùng an toàn riêng.

Thời điểm quyết định đi học tiếng anh, tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều. Lỡ thất bại thì sao, lỡ mất tiền thì sao ăn nói với bố mẹ…còn dám nhìn mặt ai nữa. Nhưng một ý nghĩ lóe lên, có đi thì mới có đến, giờ ngồi đây cũng chẳng được gì, cứ học đi, ít ra mình còn có một cơ hội nào đó chinh phục được tiếng anh. Nếu thất bại thì mất ít tiền, ít thời gian nhưng ta vẫn sẽ làm lại. Có đi thì có tới, cứ tin là vậy đi.

Và cuối cùng, tôi đã an toàn khi bước ra được chính những nỗi sợ của bản thân. Nỗi sợ, ai cũng có và nỗi sợ theo con người ta cả đời. Sự ổn định, ai cũng mong muốn và sự ổn định chỉ xuất hiện khi con người ta can chịu sống mờ nhạt. Mỗi người chỉ được sống một lần trong đời, không vì mình để sống thì cuối đời xin đừng nói hai chữ “giá như” để rồi tiếc nuối một đời.

Chưa hẳn tôi và bạn tôi là những người thành công. Nhưng ý ra chúng tôi đã hành động để không phải tiếc nuối về sau. Cuộc đời chỉ có một lần, đừng chỉ vì một nụ cười khinh của người khác mà đánh đổi cả tương lai của mình.

ĐĂNG KÝ TEST TRÌNH ĐỘ TIẾNG ANH FREE

Nhấn vào nút TÔI MUỐN TEST NGAY bên dưới
để bắt đầu tham gia test trình độ tiếng Anh Free.

Facebook Comments