Chúng ta sống, cứ chăm chăm nhìn vào điều tồi tệ nên chỉ thấy điều tồi tệ và bỏ lỡ những điều tốt đẹp. Đây chính là hậu quả của việc không chuẩn bị đón nhận hoặc lường trước những điều xấu nhất… nó che mắt chúng ta trước những điều tốt đẹp. Sống khổ, học khó khăn, mệt lắm ai ơi!

Thời còn đặt mông trên ghế nhà trường, ta thường ước thời gian hãy trôi nhanh đi để tốt nghiệp ra trường. Tiếp đến là đi làm, không cần nhức đầu với mớ bài tập, bài kiểm tra, luận án…ta khao khát thoát khỏi cảnh mỗi ngày phải đi học và học học.

Và rồi, đến khi ra trường, ta lại đối mặt với áp lực tiền bạc. Giờ đây phải tự đứng vững trên đôi chân, dùng đôi bàn tay cày để kiếm tiền, dùng mồ hôi bản thân để đổi lấy bữa cơm ấm.

Cái suy nghĩ cơm áo gạo tiền gần lớn hơn. Cái áp lực của người đi làm đè trên vai. Lúc này, tôi lại ngồi ao ước tiếp. Ước gì mình quay ngược thời gian về thời đi học nhỉ. Mình chả cần nghĩ ngợi gì nhiều, lên lớp về nhà, ăn và ngủ. Cuối tháng gia đình gởi tiền đều đều.

Sao mà hiện tại khó khăn khổ sở quá. Đi làm thì cực mà tiền chi tiêu cho mọi thứ xung quanh đều tăng. Tiền ăn cũng tăng, tiền nhà, tiền cho người yêu cũng tăng…sao bất kì thời điểm nào tôi cũng thấy mình chán nản hết vậy?

Vì bản thân bạn luôn nhìn thấy rủi ro hơn là cơ hội? Bạn thấy khó khăn từ mọi thứ xung quanh thay vì vui vẻ chấp nhận nó.

Bạn muốn cuộc sống này là những điều dễ dàng, sung sướng. Bạn thích hưởng thụ hơn là cày cuốc. Chính thái độ đó mà bạn chẳng bao giờ hài lòng với những điều mình có cả.

Bạn luôn ao ước 1 cái gì đó tốt đẹp ở tương lai nhưng lại không nhấc ngón tay lên mà hành động. Bạn lười và rất lười.

Khi tôi còn làm ở trung tâm anh ngữ Action English, nơi dạy tiếng anh giao tiếp chuyên cho sinh viên. Tôi đã lắng nghe được nhiều câu chuyện của những bạn tạm gọi là thành công trong việc học.

Mọi người nhìn cứ tưởng là họ sướng, họ thoải mái, thành tích học tập tốt. Nhưng đó chỉ là bề nổi, phía sau đó là cả những vấn đề mà không ai ngờ. Họ có vấn còn nhiều hơn cả bạn, hơn cả những người nhàn rỗi. Nhưng tại sao vẫn vượt qua, hơn nhau là ở thái độ sống.

Cùng 1 vấn đề nhưng 2 thái độ khác nhau dẫn đến hành động khác nhau. Người thì cười tươi vượt qua, kẻ thì buồn rầu than vãn.

Một ví dụ điểm hình. 2 người đàn ông ra kinh doanh với số vốn là 1 tỷ. Sau 2 năm, 2 người lần lượt thất bại. Người a lỗ 500 triệu, người B lỗ 600 triệu.

Người A nói, thật là cay đắng mà, mất những 500 triệu. Suốt ngày đi ca thán, than vãn với bất kỳ ai mà người A gặp. Anh ta từ bỏ việc kinh doanh vì sợ tiếp tục lỗ.

Người B nói thật là may mắn, mình lỗ 600 triệu, vẫn còn 400 triệu đây cơ mà. Thật là may mắn khi lỗ mà mình vẫn còn vốn không bị nợ nần như những người khác. Mình sẽ tìm ra nguyên nhân tại sao lỗ và dùng 400 triệu để bắt đầu lại từ đầu.

Ơi cuộc sống là vậy mà, không khó khăn hôm nay thì cũng ngày mai. Hơn nhau là cách đón nhận và vượt qua chúng. Khó khăn thì ai cũng sẽ gặp, hạnh phúc hay không do tự bản thân ta định nghĩa và vượt qua nó.

Sinh viên là lứa tuổi hay kêu ca, than vãn nhiều nhất. Vì là lứa tuổi của sự khám phá, sự thích nghi, thời gian đầu tiêu của cuộc sống độc lập. Nên việc các bạn than vãn là rất bình thường. Nhưng sau những lúc ấy, bạn học được điều gì để phấn đấu tốt hơn hay tệ đi thì do quyết định của mỗi người.

Good luck to everyone!!!

 

Facebook Comments